CHIỀU QUÊ.
Irene.
Có một lần trên chuyến tàu xuôi về Nam. Buổi chiều, bên cửa sổ, tôi phóng tầm mắt nhìn ra xa. Những cánh đồng lúa xanh rì, dòng sông uốn lượn, những mái nhà khuất sau lũy tre xanh, hàng cau, núi đồi… Bất chợt trong khung cảnh đó có một làn khói lam nhẹ bay lên rồi cuộn vào không trung. Khói lam lan tỏa ra từ các mái nhà tranh giữa một khoảng không gian rộng bao la. Khói lam tạo cho cảnh vật một sự sống động nhẹ nhàng trong cái bảng lảng của chiều quê. Cảnh chiều về, làm cho tôi nhớ nhung tha thiết đến thắt cả lòng. Vùng ký ức như được trỗi dậy, thảng thốt với những hoài niệm xưa cũ nơi quê nhà…
Lúc còn rất bé, cứ vào dịp hè, chị em tôi thường lên nhà vợ chồng thằng em con ông chú trong họ ở cầu Bà Di chơi. Nói là em vì vai vế bà con chứ thật ra nó lớn tuổi hơn chúng tôi nhiều! Nhà vợ chồng nó chỉ là một ngôi nhà thuê. Phía trước mặt là cánh đồng rộng bát ngát, xa xa là con đê, dòng sông và chiếc cầu tre...
Từ bé đến lớn ở thành phố, nay được về đồng quê nên chị em chúng tôi thích lắm! Suốt ngày ba chị em tha hồ chạy nhảy. Lúc thì đi ra cánh đồng phía trước xem cảnh gặt lúa. Khi thì đi vào trong xóm chơi. Có khi theo thằng em đi bắt cá, bắt cua…Riêng tôi, tôi thường thơ thẩn ngắm cảnh đồng ruộng, dòng sông. Cảnh Mặt Trời lên, cảnh buổi trưa yên ắng hay cảnh chiều về. Thế nhưng cảnh chiều về đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc nhất!
Không gì đẹp và yên bình của vùng quê khi Mặt Trời đã khuất sau dãy núi! Không khí lúc này dịu dần. Từng cơn gió thổi từ xa đưa lại thoang thoảng mùi thơm của hương lúa chín. Gió chiều đùa giỡn trên những cánh đồng rồi đuổi nhau tạo thành những gợn sóng xô chạy ra xa tít về cuối chân trời. Bầu trời quang đãng. Từng đàn chim nhịp nhàng tung cánh rủ nhau bay về tổ. Giữa không trung, những cánh diều tung tăng bay lượn theo chiều gió. Tiếng sáo diều vi vu nghe êm êm. Trên đường làng, các mục đồng thong thả từng bước dẫn trâu bò về chuồng… Dưới ruộng, các bác nông dân vội vàng làm nốt cho xong công việc. Trên những mái nhà, khói lam chiều là là bay lên như một tấm lụa mỏng mềm mại, uốn lượn rồi lan tỏa hay quyện vào nhau tạo thành một mảng màu lam như ôm ấp, như quyến luyến, như bịn rịn như gọi mọi người quay về nhà, về bên mái ấm gia đình, sau một ngày vất vả, bận rộn với công việc.
Chiều dần dần trôi, thoang thoảng trong gió mùi ngai ngái của rơm rạ, mùi bùn đất của đồng quê quen thuộc…Hoàng hôn buông xuống. Cuối chân trời xa, một màu tím nhạt hình rẽ quạt hắt chéo lên một góc trời. Bức tranh chiều về ở nông thôn với những mảng màu dịu mát đẹp nhẹ nhàng và thanh bình.
Có những hôm, bất chợt có một cơn mưa rào nào đó. Thì cảnh đồng quê như khởi sắc, tươi tắn hẳn lên! Đồng lúa, cây cỏ, mọi vật… như được tắm gội sạch sẽ và không khí trở nên mát mẻ dễ chịu.
Đứng trước khung cảnh chiều về giữa một cánh đồng lúa bao la, tâm hồn tôi như được hòa vào cùng với thiên nhiên và cũng từ đó tôi yêu cảnh chiều về! Chiều về làm cho tâm hồn tôi như lắng lại dịu dàng, yên vui đến bất ngờ!
“Chiều ơi! Lúc chiều về là lúc yên vui. Qua đường mòn ngửi lúa thơm ngơi, ới chiều. Chiều ơi! Chiều ơi! Chiều ơi!..”(Nương Chiều-Phạm Duy)
Sau này, khi tôi đã là cô giáo. Ra trường, tôi đổi về một vùng quê dạy học. Thời gian này quê hương không yên bình như những năm trước đây, vì lúc đó chiến tranh bùng phát dữ dội! Thế nhưng ở vùng quê ấy, mỗi khi chiều về, tôi vẫn tìm được cho mình một khoảng lặng êm ả của tâm hồn.
Tôi rất thích ra phía sau nhà ngắm cảnh chiều về. Buổi chiều, Bồng Sơn thường trở về với một vẻ yên tĩnh đến lạ thường, đến nỗi tôi có cảm giác như có một cái gì đó đang trầm lắng xuống thêm một chút nữa trong cái thị trấn luôn ì ầm với tiếng súng, tiếng bom đạn. Mà cũng lạ thật đó nghen! Cứ mỗi khi chiều về là hình như chiến sự có vẻ lắng lại. Hai bên ngừng tiếng súng! Quê nhà chiều về có vẻ yên ắng hơn so với những thời khắc khác trong ngày. Cũng có thể cả ngày hai bên chiến đấu mệt mỏi nên lúc chiều về nghỉ ngơi một chút chăng???
Buổi chiều trên sông Lại Giang thật êm đềm và cũng thật là hiền hòa. Dòng nước lững lờ trôi một cách phẳng lặng. Mặt nước phản ánh cảnh mây trời. Chiếc đò của ai gác mái đứng chơ vơ bên hàng lau lách… Trong màn sương mỏng mờ mờ, nhìn qua bên kia sông, những hàng dừa lặng lẽ xỏa bóng, những lũy tre như đang từ từ xanh sẫm lại. Những mái nhà tranh tỏa khói bếp chiều. Những làn khói lam mỏng manh uốn lượn, bay lên rồi vẩn vơ vương lại từng chùm quanh quẩn bên những hàng cây hay là đà quyện vào với núi đồi. Trong mây trời, non nước bao la, chiều như nhẹ nhàng bước khẽ. Khung cảnh thật đẹp, thật nên thơ! Đâu đây man mác vương vương một nỗi buồn. Làm cho tôi nhớ nhà đến mềm cả lòng!
Tôi là người lữ khách
Màu chiều khó làm khuây,
Ngỡ lòng mình là rừng,
Ngỡ hồn mình là mây…(Chiều-Hồ Dzếnh)
Cảnh chiều về ở Trung Lương-Phụ Đức đẹp và buồn đến “mụ mẫm” cả người. Chiều về nắng nhạt dần trên những khóm cây. Trên con đường vào làng, tiếng gió thổi xào xạc qua hàng tre xanh hai bên đường. Tiếng chim ríu rít trong những cây bòng đang gọi nhau rồi cất canh bay về tổ ấm… Khuất sau những vườn cây, làn khói bếp từ những mái nhà tranh đang cuộn bò nhẹ rồi tỏa lan vương vấn bảng lảng trong chiều. Thanh bình và êm ả quá!
Không gian sẫm dần lại trong màu tím của hoàng hôn. Trong không gian trầm lắng đó, một tiếng chuông của ngôi chùa trong làng ngân vang như kéo hồn mình thoát tục…Thật hiếm có cái khoảnh khắc nào như thế! Ta như tìm cho tâm hồn mình những giây phút thanh thản, yên bình ở một nơi được mệnh danh là “tận đầu hỏa tuyến”. Tôi bỗng nhớ lại một bài hát mà tôi rất thích :
“Có một lần tôi về qua nơi đó, tiếng chuông chùa ngân báo tin đêm về. Tôi gặp bà mẹ quê, dìu tôi theo lối về, rặng tre thưa dưới đê…” (Đêm này nghỉ đỡ chân-Tuấn Khanh).
Chiều về, luôn làm cho tôi bình yên và hình ảnh khói lam trong chiều luôn gợi cho tôi một sự đoàn tụ gia đình ấm áp, bên bữa cơm chiều đơn sơ, ấm cúng sau những bộn bề, vất vả, lo toan. Hình ảnh khói lam chiều còn làm cho tâm hồn tôi như trở về lại với những gì thân thuộc và được sống những tháng ngày vui vẻ bên gia đình thân yêu .
Thời gian trôi, tôi về làm dâu An Vinh-Tây Sơn. Bây giờ thì chiến tranh đã chấm dứt! Làng quê rất yên bình nhưng người dân quê lúc này rất nghèo và rất vất vả.
“…Ruộng khô có những ông già rách vai. Cuốc đất bên đàn trẻ gầy. Có người bừa thay trâu cày…” (Quê nghèo-Phạm Duy)
Một năm tôi về quê vài lần. An Vinh nằm bên bờ sông Côn trong xanh hiền hòa. Mùa hè nước trong như lọc. Mỗi khi chiều xuống lung linh vạt nắng cuối ngày trên mặt nước huyền ảo. Bác lái đò gác mái trở về nhà để lại con đò nằm lặng yên trên bến đậu. Dòng sông này, đã để lại trong tôi bao kỷ niệm êm đềm bên người mẹ già tảo tần, vất vả hôm sớm và những người dân quê nghèo khó, những họ hàng làng xóm chân chất thật thà ...
Tôi thường đứng trước hiên nhà ngắm cảnh chiều về. Tiếng hót của con chim chiền chiện trên cành cây nhãn sau nhà như lọt thỏm và rơi vào không gian tĩnh mịch. Những con chim khác cũng vội vã ríu rít rủ nhau bay về tổ như mang cả chiều đi. Vạt ngô xanh tươi trong vườn khẽ lay động theo gió chiều. Dưới ruộng rau muống, mẹ chồng tôi đang lom khom cắt rồi bó thành từng bó để sớm mai đi cho kịp chợ phiên. Chiếc áo nâu sờn ôm lấy đôi bờ vai gầy gầy của mẹ. Nón trắng nhấp nhô theo với đôi bàn tay gân guốc chai sạn vì công việc ruộng đồng.
Bước ra phía trước, cả một cánh đồng lúa chín vàng trĩu hạt thoang thoảng đưa hương. Trên con đường làng, hai bên hàng tre vắt ngang qua xào xạc theo gió. Những người nông dân gầy guộc trong manh áo cộc vác cuốc, vác cày trở về! Những mục đồng lùa đàn trâu bò cũng đang lục đục kéo nhau về chuồng, tiếng rục mõ khua vang... Mùi bùn đất rơm rạ bốc lên sau cái nắng oi bức của ngày hè. Khói bếp tỏa lên từ các mái nhà tranh trong xóm. Khói lam chiều như ôm ấp lấy xóm làng như dòng sông bạc hiền hòa giữa không gian tím thẫm của hoàng hôn.
Tuy cuộc sống rất vất vả nhưng khi chiều xuống, mọi người vứt bỏ sau lưng bao lo toan để trở về bên mái ấm gia đình, bên mâm cơm chiều đầy ắp tiếng cười.
Quê nhà tôi chiều khi nắng êm đềm chạy dài trên khóm tre, đàn chim ríu rít ca. Bao người ra ngồi hay đứng bên thềm… (Chiều Quê – Hoàng Quý).
Chiều về! Trong lòng tôi luôn có cái cảm giác êm đềm, an vui, cuộc sống trở nên bình yên và thanh thản.
Tôi như say say trong nhập nhoạng của chạng vạng. Mơ mơ màng màng trong cái hương nồng nhừa nhựa của cây cối,
Trong nhà, mẹ chồng tôi đã chuẩn bị bữa cơm chiều. Mâm cơm rau mắm. Rất đơn sơ và đạm bạc! Dưới ngọn đèn dầu, mọi người ngồi quây quần bên nhau ăn uống, chuyện trò vui vẻ trong không khí yên bình đầy tình thương yêu.
Ngoài vườn, những mảng tối dần dần tiến đến rồi lan nhanh. Bóng tối như một lớp bụi mờ, đen dần phủ đều lên mọi vật. Trong những lùm cây Dạ lý, cây bưởi… nàng hương đang rón rén bước ra. Tiếng ễnh ương, tiếng dế, tiếng côn trùng…hòa vào nhau tạo nên một dàn đồng ca cho những cô nàng đom đóm say sưa trong vũ khúc đón chào đêm xuống!
Chiều về! Bao giờ cũng tạo cho tâm hồn tôi nhiều cảm xúc đẹp! Tôi yêu những gì xung quanh nơi quê hương tôi như dòng sông, bến nước, con đò, cánh đồng lúa, con đê, cây đa, mái nhà tranh, lũy tre...xóm làng. Ở đó, là quần tụ của những người thân thuộc, của những họ hàng, làng xóm… những người quanh năm tay lấm chân bùn nhưng họ sống với nhau trong tình làng nghĩa xóm.
Chiều về, Tôi như tìm lại được tuổi thơ tôi. Một thời thơ ấu hồn nhiên, vô tư, trong trẻo…Không vướng bận với những lo toan, muộn phiền…
Chiều về! Tôi như tìm được cho mình một khoảng bình yên cân bằng trong tâm hồn sau những gì xảy đến với tôi làm cho tôi cảm thấy ít nhiều chông chênh trong cuộc sống.
Bây giờ tôi đã bước vào tuổi xế chiều! Một giai đoạn tôi cho là đẹp và bình lặng nhất của một đời người. Theo tôi, bây giờ tôi như cảnh chiều về. Yên bình nhưng luôn mang nỗi buồn hoài niệm. Tuổi về chiều, tôi bỏ lại phía sau tất cả những bon chen vất vả của cuộc sống để sum vầy bên con, bên cháu, bên những người thân. Rồi sống an lạc, thanh thản và hạnh phúc.
Sài Gòn chiều nay mưa. Cơn mưa trái mùa kéo qua thành phố. Mỗi lần mưa, tôi rất thích đến bên cửa sổ nhìn ra vườn sau. Ngắm những cây ổi, cây xoài, cây bưởi… cành lá sũng nước. Từ trong các bụi chuối, những con gà đang ẩn nấp kêu “chiếp! chiếp!”. Trên mái nhà bếp một làn khói lam bay lên! Hình ảnh làm cho tôi gợi nhớ! Tự nhiên, tôi thấy tâm hồn mình trở nên bình yên, thanh thản đến nhẹ nhàng. Trong không gian vườn chiều như thoảng hương thơm. Mùi cây cỏ mục, mùi đất…rất quen thuộc! Không thể lẫn vào đâu được. Tôi chợt nhận ra rằng: Dù ở bất cứ đâu? Ở bất cứ miền nào trên quê hương mình? Tôi vẫn tìm thấy và nhận ra được lúc chiều về, một mùi vị rất quen thuộc đó là :
- Mùi vị của chiều quê!
Sài Gòn, Tháng 12/2012.
Irene.
Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóa